寄唐生
(唐代)白居易

白居易
白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。
《寄唐生》拼音标注
jì táng shēng
jiǎ yí kū shí shì,
ruǎn jí kū lù qí。
táng shēng jīn yì kū,
yì dài tóng qí bēi。
táng shēng zhě hé rén,
wǔ shí hán qiě jī。
bù bēi kǒu wú shí,
bù bēi shēn wú yī。
suǒ bēi zhōng yǔ yì,
bēi shén zé kū zhī。
tài wèi jí zéi rì,
shàng shū chì dào shí。
dà fū sǐ xiōng kòu,
jiàn yì zhé mán yí。
měi jiàn rú cǐ shì,
shēng fā tì zhé súi。
wǎng wǎng wén qí fēng,
sú shì yóu huò fēi。
lián jūn tóu bàn bái,
qí zhì jìng bù shuāi。
wǒ yì jūn zhī tú,
yù yù hé suǒ wèi。
bù néng fā shēng kū,
zhuǎn zuò lè fǔ shī。
piān piān wú kōng wén,
jù jù bì jǐn gūi。
gōng gāo yú rén zhēn,
tòng shén sāo rén cí。
fēi qíu gōng lv̀ gāo,
bù wù wén zì qí。
wéi gē shēng mín bìng,
yuàn dé tiān zǐ zhī。
wèi dé tiān zǐ zhī,
gān shòu shí rén chī。
yào liáng qì wèi kǔ,
qín dàn yīn shēng xī。
bù jù quán háo nù,
yì rèn qīn péng jī。
rén jìng wú nài hé,
hū zuò kuáng nán ér。
měi féng qún dào xī,
huò yù yún wù pī。
dàn zì gāo shēng gē,
shù jī tiān tīng bēi。
gē kū sūi yì míng,
suǒ gǎn zé tóng gūi。
jì jūn sān shí zhāng,
yǔ jūn wèi kū cí。