凶宅
(唐代)白居易
枭鸣松桂树,狐藏兰菊丛。苍苔黄叶地,日暮多旋风。
前主为将相,得罪窜巴庸。后主为公卿,寝疾殁其中。
连延四五主,殃祸继相锺。自从十年来,不利主人翁。
风雨坏檐隙,蛇鼠穿墙墉。人疑不敢买,日毁土木功。
嗟嗟俗人心,甚矣其愚蒙。但恐灾将至,不思祸所从。
我今题此诗,欲悟迷者胸。凡为大官人,年禄多高崇。
权重持难久,位高势易穷。骄者物之盈,老者数之终。
四者如寇盗,日夜来相攻。假使居吉土,孰能保其躬。
因小以明大,借家可喻邦。周秦宅殽函,其宅非不同。
一兴八百年,一死望夷宫。寄语家与国,人凶非宅凶。

白居易
白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。
《凶宅》拼音标注
xiōng zhái
cháng ān duō dà zhái,
liè zài jiē xī dōng。
wǎng wǎng zhū mén nèi,
fáng láng xiāng dùi kōng。
xiāo míng sōng gùi shù,
hú cáng lán jú cóng。
cāng tái huáng yè dì,
rì mù duō xuán fēng。
qián zhǔ wèi jiāng xiāng,
dé zùi cuàn bā yōng。
hòu zhǔ wèi gōng qīng,
qǐn jí mò qí zhōng。
lián yán sì wǔ zhǔ,
yāng huò jì xiāng zhōng。
zì cóng shí nián lái,
bù lì zhǔ rén wēng。
fēng yǔ huài yán xì,
shé shǔ chuān qiáng yōng。
rén yí bù gǎn mǎi,
rì hǔi tǔ mù gōng。
jiē jiē sú rén xīn,
shén yǐ qí yú méng。
dàn kǒng zāi jiāng zhì,
bù sī huò suǒ cóng。
wǒ jīn tí cǐ shī,
yù wù mí zhě xiōng。
fán wèi dà guān rén,
nián lù duō gāo chóng。
quán zhòng chí nán jǐu,
wèi gāo shì yì qióng。
jiāo zhě wù zhī yíng,
lǎo zhě shù zhī zhōng。
sì zhě rú kòu dào,
rì yè lái xiāng gōng。
jiǎ shǐ jū jí tǔ,
shú néng bǎo qí gōng。
yīn xiǎo yǐ míng dà,
jiè jiā kě yù bāng。
zhōu qín zhái yáo hán,
qí zhái fēi bù tóng。
yī xīng bā bǎi nián,
yī sǐ wàng yí gōng。
jì yǔ jiā yǔ guó,
rén xiōng fēi zhái xiōng。