种柳三咏

(唐代)白居易

白头种松桂,早晚见成林。不及栽杨柳,明年便有阴。
春风为催促,副取老人心。
从君种杨柳,夹水意如何。准拟三年后,青丝拂绿波。
仍教小楼上,对唱柳枝歌。
更想五年后,千千条麹尘。路傍深映月,楼上暗藏春。
愁杀闲游客,闻歌不见人。

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。

《种柳三咏》拼音标注

zhǒng lǐu sān yǒng
bái tóu zhǒng sōng gùi,
zǎo wǎn jiàn chéng lín。
bù jí zāi yáng lǐu,
míng nián biàn yǒu yīn。
chūn fēng wèi cūi cù,
fù qǔ lǎo rén xīn。
cóng jūn zhǒng yáng lǐu,
jiā shǔi yì rú hé。
zhǔn nǐ sān nián hòu,
qīng sī fú lv̀ bō。
réng jiào xiǎo lóu shàng,
dùi chàng lǐu zhī gē。
gèng xiǎng wǔ nián hòu,
qiān qiān tiáo qú chén。
lù bàng shēn yìng yuè,
lóu shàng àn cáng chūn。
chóu shā xián yóu kè,
wén gē bù jiàn rén。