蛾眉亭
(唐代)白珽
零落楚江浒,相峙矗三岛。
穿松得细径,据一陵二小。
奔流浩浩来,五色烂华藻。
至宝地不惜,绝境天所造。
谁言两蛾黛,功夺京兆巧。
终朝对颦蹙,似为今古恼。
然犀矶沉沉,跨鲸月皎皎。
丝纶三千丈,蒙冲百万櫂。
天风吹过梦,多忧只空老。
今者吾与子,所惬在幽讨。
供帐莫匆匆,槃觞从草草。
雅琴鼓一再,领此风日好。
临崖发清啸,倚树或颠倒。
礼存玉帛外,纵驰或一道。
兴极不知归,白鸥破晴昊。

白珽
白珽(1248—1328),字廷玉,元钱塘(今杭州)人。原是四明名儒舒少度的遗腹子,后为钱塘人白某收作嗣子。白珽工诗赋,曾与当时名士结社,称“月泉吟社”。他的诗,题材多为描绘自然秀丽风光、农村田园生活,也有反映民生疾苦及时政的。
《蛾眉亭》拼音标注
é méi tíng
qín zhě záo tián shí,
bù shòu biān chúi kǎo。
líng luò chǔ jiāng hǔ,
xiāng zhì chù sān dǎo。
chuān sōng dé xì jìng,
jù yī líng èr xiǎo。
bēn líu hào hào lái,
wǔ sè làn huá zǎo。
zhì bǎo dì bù xī,
jué jìng tiān suǒ zào。
shúi yán liǎng é dài,
gōng duó jīng zhào qiǎo。
zhōng zhāo dùi pín cù,
sì wèi jīn gǔ nǎo。
rán xī jī chén chén,
kuà jīng yuè jiǎo jiǎo。
sī lún sān qiān zhàng,
méng chōng bǎi wàn zhào。
tiān fēng chūi guò mèng,
duō yōu zhǐ kōng lǎo。
jīn zhě wú yǔ zǐ,
suǒ qiè zài yōu tǎo。
gōng zhàng mò cōng cōng,
pán shāng cóng cǎo cǎo。
yǎ qín gǔ yī zài,
lǐng cǐ fēng rì hǎo。
lín yá fā qīng xiào,
yǐ shù huò diān dǎo。
lǐ cún yù bó wài,
zòng chí huò yī dào。
xīng jí bù zhī gūi,
bái ōu pò qíng hào 。