灵隐寺暮归

(唐代)白珽

山色晓苍苍,山门下夕阳。
枬林飘槲叶,新月到禅床。
径出千峰秀,亭回一涧长。
淹留不可及,露湿薜衣裳。

白珽

白珽(1248—1328),字廷玉,元钱塘(今杭州)人。原是四明名儒舒少度的遗腹子,后为钱塘人白某收作嗣子。白珽工诗赋,曾与当时名士结社,称“月泉吟社”。他的诗,题材多为描绘自然秀丽风光、农村田园生活,也有反映民生疾苦及时政的。

《灵隐寺暮归》拼音标注

líng yǐn sì mù gūi
shān sè xiǎo cāng cāng,
shān mén xià xī yáng。
nán lín piāo hú yè,
xīn yuè dào shàn chuáng。
jìng chū qiān fēng xìu,
tíng húi yī jiàn cháng。
yān líu bù kě jí,
lù shī bì yī cháng 。