大涤洞

(唐代)白元鉴

灵山实秀德,仙圣杳难亲。
水溜空沿石,云扃不见人。
川原世上异,日月洞中春。
欲出虚无境,应修有待身。

白元鉴

白元鉴(?—817)西川成都府(今四川成都)人。传为高祖功臣白君敏之孙。玄宗在蜀时,为威仪道士,住上皇观。后住余杭天柱观40年。事迹见《洞霄图志》卷五。《洞霄诗集》卷一收其诗10首,《全唐诗续拾》据之收入。

《大涤洞》拼音标注

dà dí dòng
líng shān shí xìu dé,
xiān shèng yǎo nán qīn。
shǔi līu kōng yán shí,
yún jiōng bù jiàn rén。
chuān yuán shì shàng yì,
rì yuè dòng zhōng chūn。
yù chū xū wú jìng,
yìng xīu yǒu dài shēn 。