咏雪于清虚堂火阁

(宋代)白玉蟾

长空惨惨昼如夜,严风刮得雪片下。
寒猿傍树不敢声,江梅羞开恐易谢。
万山无限落叶愁,处处凝烟缠草舍。
枯槎冻僵不复活,飞廉截住阳春赦。
馁虎呼雏入岩卧,过鸟如梭钻树罅。
园林萧索无一物,几夜霜威煞无藉。
欲雨不雨数点霰,雪意沉吟天似诈。
满空飞起杨花架,三日两日冻不化。
眼前幻出白玉楼,谁敢登陟空嗟讶。
肌肤生粟鼻流水,前村新醅复增价。
渔翁溪畔笑收网,鱼亦不知钩有麝。
洗铛簇火煎雪茶,垂帘叠足说清话。
呼童凿碎砚中冰,呵手团栾结诗社。
诗成此景尚自尔,安得王维收入画。

白玉蟾

白玉蟾(1134~1229),南宋时人,祖籍福建闽清,生于海南琼州,内丹理论家。南宗的实际创立者,创始金丹派南宗,金丹派南五祖之一。生卒年待考,原名葛长庚,本姓葛,名长庚。字如晦,号琼琯,自称神霄散史,海南道人,琼山老人,武夷散人。幼聪慧,谙九经,能诗赋,长于书画,12岁时举童子科,作《织机》诗;才华横溢,著作甚丰。自幼从陈楠学丹法,嘉定五年(1212)八月秋,再遇陈楠于罗浮山,得授金丹火候诀并五雷大法。

《咏雪于清虚堂火阁》拼音标注

yǒng xuě yú qīng xū táng huǒ gé
cháng kōng cǎn cǎn zhòu rú yè,
yán fēng guā dé xuě piàn xià。
hán yuán bàng shù bù gǎn shēng,
jiāng méi xīu kāi kǒng yì xiè。
wàn shān wú xiàn luò yè chóu,
chù chù níng yān chán cǎo shè。
kū chá dòng jiāng bù fù huó,
fēi lián jié zhù yáng chūn shè。
něi hǔ hū chú rù yán wò,
guò niǎo rú suō zuàn shù xià。
yuán lín xiāo suǒ wú yī wù,
jī yè shuāng wēi shā wú jiè。
yù yǔ bù yǔ shù diǎn xiàn,
xuě yì chén yín tiān sì zhà。
mǎn kōng fēi qǐ yáng huā jià,
sān rì liǎng rì dòng bù huà。
yǎn qián huàn chū bái yù lóu,
shúi gǎn dēng zhì kōng jiē yà。
jī fū shēng sù bí líu shǔi,
qián cūn xīn pēi fù zēng jià。
yú wēng xī pàn xiào shōu wǎng,
yú yì bù zhī gōu yǒu shè。
xǐ dāng cù huǒ jiān xuě chá,
chúi lián dié zú shuō qīng huà。
hū tóng záo sùi yàn zhōng bīng,
hē shǒu tuán luán jié shī shè。
shī chéng cǐ jǐng shàng zì ěr,
ān dé wáng wéi shōu rù huà 。