青华吟

(宋代)白玉蟾

罗浮山中春昼长,风吹兰花满面香。
博山香断一欹枕,飞神直到玉帝旁。
火铃将军同直舍,忽觉羽衣惊羽驾。
三千神女笑回眸,整裾端简龙墀下。
奏言臣昔因饕酒,醉堕红尘如此久。
袖藏一卷玉雷书,进前再拜重稽首。
今朝天开九虎关,乃将见帝玉鍊颜。
令臣奏毕速回首,下界一去思帝难。
此时侍仙小黄散,手执金书贴玉版。
精神缥缈素光中,不觉琼文照心眼。
於中最妙何所言,青霞命下龙台昏。
脚拨南辰开地脉,掌翻北斗透天门。
香烟未灭乌云走,风驱火猪逐铁狗。
紫童飞出碧霄中,剑光只见雷声吼。
梦回无人可与言,一啸天地阴晴分。

白玉蟾

白玉蟾(1134~1229),南宋时人,祖籍福建闽清,生于海南琼州,内丹理论家。南宗的实际创立者,创始金丹派南宗,金丹派南五祖之一。生卒年待考,原名葛长庚,本姓葛,名长庚。字如晦,号琼琯,自称神霄散史,海南道人,琼山老人,武夷散人。幼聪慧,谙九经,能诗赋,长于书画,12岁时举童子科,作《织机》诗;才华横溢,著作甚丰。自幼从陈楠学丹法,嘉定五年(1212)八月秋,再遇陈楠于罗浮山,得授金丹火候诀并五雷大法。

《青华吟》拼音标注

qīng huá yín
luō fú shān zhōng chūn zhòu cháng,
fēng chūi lán huā mǎn miàn xiāng。
bó shān xiāng duàn yī yī zhěn,
fēi shén zhí dào yù dì páng。
huǒ líng jiāng jūn tóng zhí shè,
hū jué yǔ yī liáng yǔ jià。
sān qiān shén nv̌ xiào húi móu,
zhěng jū duān jiǎn lóng chí xià。
zòu yán chén xī yīn tāo jǐu,
zùi duò hóng chén rú cǐ jǐu。
xìu cáng yī juàn yù léi shū,
jìn qián zài bài zhòng jī shǒu。
jīn zhāo tiān kāi jǐu hǔ guān,
nǎi jiāng jiàn dì yù liàn yán。
lìng chén zòu bì sù húi shǒu,
xià jiè yī qù sī dì nán。
cǐ shí shì xiān xiǎo huáng sàn,
shǒu zhí jīn shū tiē yù bǎn。
jīng shén piǎo miǎo sù guāng zhōng,
bù jué qióng wén zhào xīn yǎn。
yú zhōng zùi miào hé suǒ yán,
qīng xiá mìng xià lóng tái hūn。
jiǎo bō nán chén kāi dì mài,
zhǎng fān běi dǒu tòu tiān mén。
xiāng yān wèi miè wū yún zǒu,
fēng qū huǒ zhū zhú tiě gǒu。
zǐ tóng fēi chū bì xiāo zhōng,
jiàn guāng zhǐ jiàn léi shēng hǒu。
mèng húi wú rén kě yǔ yán,
yī xiào tiān dì yīn qíng fēn 。