冥鸿辞

(宋代)白玉蟾

夜来乌鹊栖寒枫,苍天万里烟霞浓。
海神汹涌翻怒涛,风伯鼓舞吹冥鸿。
霜翰不入矰缴内,星眼直射烟霄中。
下嗤鸟雀恋篱落,俯视鹭鸥偎芦丛。
云间矫首不万里,天外鼓翅期四通。
铁爪裂破帝乙网,银觜笑折由基弓。
知音鲲鹏击溟渤,娇騃鹦鹉遭牢笼。
数行纵横洒天面,一声嘹唳悲秋客。
来时踪迹度衡湘,昔者音信通镐丰。
岂念稻粱在一粒,如彼仕宦迷千钟。
横飞直捎林壑表,自是挺出风烟雄。
易水荆轲业不北,大滓苏武势须东。
好同鹰鸇弹燕雀,满地萍芜毛血红。

白玉蟾

白玉蟾(1134~1229),南宋时人,祖籍福建闽清,生于海南琼州,内丹理论家。南宗的实际创立者,创始金丹派南宗,金丹派南五祖之一。生卒年待考,原名葛长庚,本姓葛,名长庚。字如晦,号琼琯,自称神霄散史,海南道人,琼山老人,武夷散人。幼聪慧,谙九经,能诗赋,长于书画,12岁时举童子科,作《织机》诗;才华横溢,著作甚丰。自幼从陈楠学丹法,嘉定五年(1212)八月秋,再遇陈楠于罗浮山,得授金丹火候诀并五雷大法。

《冥鸿辞》拼音标注

míng hóng cí
yè lái wū què qī hán fēng,
cāng tiān wàn lǐ yān xiá nóng。
hǎi shén xiōng yǒng fān nù tāo,
fēng bó gǔ wǔ chūi míng hóng。
shuāng hàn bù rù zēng jiǎo nèi,
xīng yǎn zhí shè yān xiāo zhōng。
xià chī niǎo què liàn lí luò,
fǔ shì lù ōu wēi lú cóng。
yún jiān jiǎo shǒu bù wàn lǐ,
tiān wài gǔ chì qī sì tōng。
tiě zhuǎ liè pò dì yǐ wǎng,
yín zī xiào zhé yóu jī gōng。
zhī yīn kūn péng jí míng bó,
jiāo ái yīng wǔ zāo láo lóng。
shù xíng zòng héng sǎ tiān miàn,
yī shēng liáo lì bēi qīu kè。
lái shí zōng jī dù héng xiāng,
xī zhě yīn xìn tōng hào fēng。
qǐ niàn dào liáng zài yī lì,
rú bǐ shì huàn mí qiān zhōng。
héng fēi zhí shāo lín hè biǎo,
zì shì tǐng chū fēng yān xióng。
yì shǔi jīng kē yè bù běi,
dà zǐ sū wǔ shì xū dōng。
hǎo tóng yīng zhān dàn yàn què,
mǎn dì píng wú máo xiě hóng 。