宿吴兴道中苕村

(唐代)鲍溶

浮客倦长道,秋深夜如年。久行惜日月,常起鸡鸣前。
夕计今日程,息车在苕川。霜中水南寺,金磬泠泠然
畴昔此林下,归心巢顶禅。身依寤昏寐,智月生虚圆。
羁旅违我程,去留难双全。观身话往事,如梦游青天。
明发止宾从,寄声琴上弦。聊书越人意,此曲名思仙。

鲍溶

鲍溶,字德源,生卒年、籍贯不详,元和四年进士,是中唐时期的重要诗人。晚唐诗人、诗论家张为著《诗人主客图》,尊鲍溶为“博解宏拔主”.将他与“广大教化主”白居易、“高古奥逸主”孟云卿、“清奇雅正主”李益、“清奇僻苦主”盂郊、“瑰奇美丽主”武元衡并列。为“六主”之一。宋代欧阳修、曾巩等对他的诗歌也颇为欣赏。

《宿吴兴道中苕村》拼音标注

sù wú xīng dào zhōng tiáo cūn
fú kè juàn cháng dào,
qīu shēn yè rú nián。
jǐu xíng xī rì yuè,
cháng qǐ jī míng qián。
xī jì jīn rì chéng,
xī chē zài tiáo chuān。
shuāng zhōng shǔi nán sì,
jīn qìng líng líng rán。
chóu xī cǐ lín xià,
gūi xīn cháo dǐng shàn。
shēn yī wù hūn mèi,
zhì yuè shēng xū yuán。
jī lv̌ wéi wǒ chéng,
qù líu nán shuāng quán。
guān shēn huà wǎng shì,
rú mèng yóu qīng tiān。
míng fā zhǐ bīn cóng,
jì shēng qín shàng xián。
liáo shū yuè rén yì,
cǐ qū míng sī xiān。