题王叔明茅山图

(元代)贝琼

一峰插天三万丈,众峰旁联不相让。我行未尽天下奇,王宰写山工异状。

霭霭勾曲云,苍苍溧阳树。天高去鸟没,日落行人度。

茅君已千年,浪忆烧丹处。犹疑风雨夜,骑虎山头遇。

平生好山独未归,山中桃花如雨飞。相从采术定何日,长向云间瞻翠微。

贝琼

贝琼(1314~1379)初名阙,字廷臣,一字廷琚、仲琚,又字廷珍,别号清江。约生于元成宗大德初,卒于明太祖洪武十二年,年八十余岁。贝琼从杨维桢学诗,取其长而去其短;其诗论推崇盛唐而不取法宋代熙宁、元丰诸家。文章冲融和雅,诗风温厚之中自然高秀,足以领袖一时。著有《中星考》、《清江贝先生集》、《清江稿》、《云间集》等。

《题王叔明茅山图》拼音标注

tí wáng shū míng máo shān tú
yī fēng chā tiān sān wàn zhàng,
zhòng fēng páng lián bù xiāng ràng。
wǒ xíng wèi jǐn tiān xià qí,
wáng zǎi xiě shān gōng yì zhuàng。
ǎi ǎi gōu qū yún,
cāng cāng lì yáng shù。
tiān gāo qù niǎo méi,
rì luò xíng rén dù。
máo jūn yǐ qiān nián,
làng yì shāo dān chù。
yóu yí fēng yǔ yè,
qí hǔ shān tóu yù。
píng shēng hǎo shān dú wèi gūi,
shān zhōng táo huā rú yǔ fēi。
xiāng cóng cǎi zhú dìng hé rì,
cháng xiàng yún jiān zhān cùi wēi。