次韵张师广助教登雨花台 其一

(元代)贝琼

行行出城南,登高望三丘。雉堞壮天居,宫殿若云浮。

星分斗牛野,水合江汉流。苍然淮上山,聚米当马头。

气已无朔漠,人今冠中州。慷慨忆当时,远近开朱楼。

仙人翠羽帐,王母珊瑚钩。貂蝉霭七贵,车马从五侯。

光辉互照耀,气意何绸缪。

贝琼

贝琼(1314~1379)初名阙,字廷臣,一字廷琚、仲琚,又字廷珍,别号清江。约生于元成宗大德初,卒于明太祖洪武十二年,年八十余岁。贝琼从杨维桢学诗,取其长而去其短;其诗论推崇盛唐而不取法宋代熙宁、元丰诸家。文章冲融和雅,诗风温厚之中自然高秀,足以领袖一时。著有《中星考》、《清江贝先生集》、《清江稿》、《云间集》等。

《次韵张师广助教登雨花台 其一》拼音标注

cì yùn zhāng shī guǎng zhù jiào dēng yǔ huā tái qí yī
xíng xíng chū chéng nán,
dēng gāo wàng sān qīu。
zhì dié zhuàng tiān jū,
gōng diàn ruò yún fú。
xīng fēn dǒu níu yě,
shǔi hé jiāng hàn líu。
cāng rán huái shàng shān,
jù mǐ dāng mǎ tóu。
qì yǐ wú shuò mò,
rén jīn guān zhōng zhōu。
kāng kǎi yì dāng shí,
yuǎn jìn kāi zhū lóu。
xiān rén cùi yǔ zhàng,
wáng mǔ shān hú gōu。
diāo chán ǎi qī gùi,
chē mǎ cóng wǔ hóu。
guāng hūi hù zhào yào,
qì yì hé chóu móu。