题听雪斋拟孟郊

(元代)贝琼

霆轰急雨泻,石斗冲波荡。百族巧鸣春,络纬催秋纺。

讵知空山夜,听雪乃真赏。病骨僵如蝇,残灯虚虚幌。

积玉呈幻质,潜韶泄微响。一气变鸿濛,五音归惚恍。

神清已无梦,理悟宁有象。苦寒不可禁,更被王恭氅。

贝琼

贝琼(1314~1379)初名阙,字廷臣,一字廷琚、仲琚,又字廷珍,别号清江。约生于元成宗大德初,卒于明太祖洪武十二年,年八十余岁。贝琼从杨维桢学诗,取其长而去其短;其诗论推崇盛唐而不取法宋代熙宁、元丰诸家。文章冲融和雅,诗风温厚之中自然高秀,足以领袖一时。著有《中星考》、《清江贝先生集》、《清江稿》、《云间集》等。

《题听雪斋拟孟郊》拼音标注

tí tīng xuě zhāi nǐ mèng jiāo
tíng hōng jí yǔ xiè,
shí dǒu chōng bō dàng。
bǎi zú qiǎo míng chūn,
luò wěi cūi qīu fǎng。
jù zhī kōng shān yè,
tīng xuě nǎi zhēn shǎng。
bìng gǔ jiāng rú yíng,
cán dēng xū xū huǎng。
jī yù chéng huàn zhí,
qián sháo xiè wēi xiǎng。
yī qì biàn hóng méng,
wǔ yīn gūi hū huǎng。
shén qīng yǐ wú mèng,
lǐ wù níng yǒu xiàng。
kǔ hán bù kě jìn,
gèng bèi wáng gōng chǎng。