沁园春 其七 自嘲和孝峙尔斐四用前韵
(清代)曹尔堪

曹尔堪
曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。
《沁园春 其七 自嘲和孝峙尔斐四用前韵》拼音标注
qìn yuán chūn qí qī zì cháo hé xiào zhì ěr fěi sì yòng qián yùn
kè lǎo jì mén,
bì lì chéng tóu,
dùn qǐ bēi fēng。
dàn xiǎo cān rù zhí,
shā fēi hào hào,
mù huán xīu mù,
mái àn méng méng。
hǔ guān hán biāo,
fèng chéng huá bìn,
kōng shuō fú sāng rì zhèng dōng。
súi qīng bì,
xiàn náo gē zhū lù,
tiān lè húi zhōng。
dǐng hú pān liè nán cóng。
xié tòng kū bāo gōng yǔ è gōng。
jìng yī zhāo fàng fèi,
sāi wēng shī mǎ,
bǎi nián shùn xī,
shān xué xún lóng。
běn chá xū mái,
xíng hái kě lvè,
ruǎn jí líu líng jǐu shè tóng。
zhēn xiǎn jué,
jī piāo líng yì yù,
wàn lǐ fú qióng。
- 上一篇:贺新郎 其一 题汪尔张画
- 下一篇:沁园春 其六 答赠孝峙尔玉尔斐兼悼天鹿三用前韵