满江红 长安古意
(清代)曹尔堪
槐市花黄,长杨赋、金闺登荐。回首近、恩深侍从,至尊垂眷。
高阁曾燃藜杖火,官厨忝预樱桃宴。说匡诗、一夜袅炉烟,闻称善。
惭逐队,瀛洲院。频召入、蓬莱殿。痛天昏地坼,崩雷掣电。
遗诏仅留金殿秘,御容难向桥山见。正消魂、银海雁孤飞,霜如练。

曹尔堪
曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。
《满江红 长安古意》拼音标注
mǎn jiāng hóng cháng ān gǔ yì
huái shì huā huáng,
cháng yáng fù 、 jīn gūi dēng jiàn。
húi shǒu jìn 、 ēn shēn shì cóng,
zhì zūn chúi juàn。
gāo gé céng rán lí zhàng huǒ,
guān chú tiǎn yù yīng táo yàn。
shuō kuāng shī 、 yī yè niǎo lú yān,
wén chēng shàn。
cán zhú dùi,
yíng zhōu yuàn。
pín zhào rù 、 péng lái diàn。
tòng tiān hūn dì chè,
bēng léi chè diàn。
yí zhào jǐn líu jīn diàn mì,
yù róng nán xiàng qiáo shān jiàn。
zhèng xiāo hún 、 yín hǎi yàn gū fēi,
shuāng rú liàn。
- 上一篇:八声甘州 秋日怀旧柬友
- 下一篇:望江南 其三 清暑