沁园春 其三 赠周逸僧纳姬同程穆倩赋
(清代)曹尔堪
有美一人,特地钟情,愁城病魔。向迷楼芳草,闲寻堕珥,竹西明月,缓度轻歌。
若个能怜,从前是恨,半掩残缸卸绮罗。支馀梦,怅洗脂抹黛,密约蹉跎。
欣逢才子来过。正三五清光分外多。喜同心钿合,黄金可铸,并头银蒜,锦幔成窝。
教鹊为桥,呼鸳作枕,今夜双成唤奈何。眉痕细,倩词场彩笔,画远山螺。

曹尔堪
曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。
《沁园春 其三 赠周逸僧纳姬同程穆倩赋》拼音标注
qìn yuán chūn qí sān zèng zhōu yì sēng nà jī tóng chéng mù qiàn fù
yǒu měi yī rén,
tè dì zhōng qíng,
chóu chéng bìng mó。
xiàng mí lóu fāng cǎo,
xián xún duò ěr,
zhú xī míng yuè,
huǎn dù qīng gē。
ruò gè néng lián,
cóng qián shì hèn,
bàn yǎn cán gāng xiè qǐ luō。
zhī yú mèng,
chàng xǐ zhī mǒ dài,
mì yuē cuō tuó。
xīn féng cái zǐ lái guò。
zhèng sān wǔ qīng guāng fēn wài duō。
xǐ tóng xīn diàn hé,
huáng jīn kě zhù,
bìng tóu yín suàn,
jǐn màn chéng wō。
jiào què wèi qiáo,
hū yuān zuò zhěn,
jīn yè shuāng chéng huàn nài hé。
méi hén xì,
qiàn cí cháng cǎi bǐ,
huà yuǎn shān luó。
- 上一篇:沁园春 其四 残腊里居写怀用尔斐韵柬孝峙
- 下一篇:沁园春 其二 怀州王明府园亭