满江红 其二十六 赠余澹心五十

(清代)曹尔堪

棐几湘帘,修竹畔、雨丝烟沈。平分却、百年是醉,尚堪轰饮。

吴苑笙歌春未散,冶城禾黍秋还稔。羡冥鸿、高咏卜居篇,能详审。

江上泛,花前寝。门可键,茶闲品。命樵青捧砚,含任吐沈。

画楫每停桃叶渡,彩毫也赋楠榴枕。待明年、乞尔蔡侯笺,江郎锦。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《满江红 其二十六 赠余澹心五十》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí èr shí lìu zèng yú dàn xīn wǔ shí
fěi jī xiāng lián,
xīu zhú pàn 、 yǔ sī yān shěn。
píng fēn què 、 bǎi nián shì zùi,
shàng kān hōng yǐn。
wú yuàn shēng gē chūn wèi sàn,
yě chéng hé shǔ qīu huán rěn。
xiàn míng hóng 、 gāo yǒng bǔ jū piān,
néng xiáng shěn。
jiāng shàng fàn,
huā qián qǐn。
mén kě jiàn,
chá xián pǐn。
mìng qiáo qīng pěng yàn,
hán rèn tǔ shěn。
huà jí měi tíng táo yè dù,
cǎi háo yě fù nán líu zhěn。
dài míng nián 、 qǐ ěr cài hóu jiān,
jiāng láng jǐn。