洞仙歌 其一 艳集

(清代)曹尔堪

雨黏莎径,做新凉池馆。低唱频斟莫辞满。拥红衫乌鬓,倚暖偎香,称长短、各许玉环飞燕。

灯前留意处,队队繁筝,急管轻圆络珠串。烛影动荷风、绕树流萤,才数点、偏照钿蝉金雁。

但雕阑、画阁醉相寻,为粉黛消磨,壮心都减。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《洞仙歌 其一 艳集》拼音标注

dòng xiān gē qí yī yàn jí
yǔ nián shā jìng,
zuò xīn liáng chí guǎn。
dī chàng pín zhēn mò cí mǎn。
yǒng hóng shān wū bìn,
yǐ nuǎn wēi xiāng,
chēng cháng duǎn 、 gè xǔ yù huán fēi yàn。
dēng qián líu yì chù,
dùi dùi fán zhēng,
jí guǎn qīng yuán luò zhū chuàn。
zhú yǐng dòng hé fēng 、 rào shù líu yíng,
cái shù diǎn 、 piān zhào diàn chán jīn yàn。
dàn diāo lán 、 huà gé zùi xiāng xún,
wèi fěn dài xiāo mó,
zhuàng xīn dū jiǎn。