满江红 其三 湖上书怀再柬西樵考功、阮亭祠部
(清代)曹尔堪
飞絮满天,平堤外、乱萍初涨。人似燕、重来湖海,画梁无恙。
风雅竞推东阁妙,文章每说西京上。细论诗、若个过墙头,松醪饷。
曾踏险,瞿塘漾。才会意,沧浪唱。但章瓶索饮,酴醵佳酿。
五岳未周名士屐,百钱常挂山人杖。奈此君、不惠不夷间,难于状。

曹尔堪
曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。
《满江红 其三 《湖上书怀再柬西樵考功、阮亭祠部》》拼音标注
mǎn jiāng hóng qí sān 《 hú shàng shū huái zài jiǎn xī qiáo kǎo gōng 、 ruǎn tíng cí bù 》
fēi xù mǎn tiān,
píng dī wài 、 luàn píng chū zhǎng。
rén sì yàn 、 zhòng lái hú hǎi,
huà liáng wú yàng。
fēng yǎ jìng tūi dōng gé miào,
wén zhāng měi shuō xī jīng shàng。
xì lùn shī 、 ruò gè guò qiáng tóu,
sōng láo xiǎng。
céng tà xiǎn,
jù táng yàng。
cái hùi yì,
cāng làng chàng。
dàn zhāng píng suǒ yǐn,
tú jù jiā niàng。
wǔ yuè wèi zhōu míng shì jī,
bǎi qián cháng guà shān rén zhàng。
nài cǐ jūn 、 bù hùi bù yí jiān,
nán yú zhuàng。
- 上一篇:满江红 其四 酬西樵再和
- 下一篇:木兰花令 其二 送客南还