满江红 柬王西樵 其八 考功兼怀陈学山、胡又弓、王北山馆丈

(清代)曹尔堪

晓雾空鲙,两峰暗,灌丛烟涨。伤暮景,我心惴惴,忧以恙。

老泪偷弹红袖侧,故人自在青霄上。记当年残腊一杯羹,殷勤饷。

慈仁寺,青衫漾。兴诚院,瑶华唱。有栾州肥鲫,易州清酿。

门对西山教柱笏,人辞东观惟留杖。愧孤臣编选本无长,恭陈状。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《满江红 柬王西樵 其八 考功兼怀陈学山、胡又弓、王北山馆丈》拼音标注

mǎn jiāng hóng jiǎn wáng xī qiáo qí bā kǎo gōng jiān huái chén xué shān 、 hú yòu gōng 、 wáng běi shān guǎn zhàng
xiǎo wù kōng kuài,
liǎng fēng àn,
guàn cóng yān zhǎng。
shāng mù jǐng,
wǒ xīn zhùi zhùi,
yōu yǐ yàng。
lǎo lèi tōu dàn hóng xìu cè,
gù rén zì zài qīng xiāo shàng。
jì dāng nián cán là yī bēi gēng,
yīn qín xiǎng。
cí rén sì,
qīng shān yàng。
xīng chéng yuàn,
yáo huá chàng。
yǒu luán zhōu féi jì,
yì zhōu qīng niàng。
mén dùi xī shān jiào zhù hù,
rén cí dōng guān wéi líu zhàng。
kùi gū chén biān xuǎn běn wú cháng,
gōng chén zhuàng。