河满子 离情

(清代)曹尔堪

郎是金台旧客,误人锦瑟华年。臂上香痕频怨别,泪珠滴透红绵。

愁把青铜频照,从今又舞孤鸾。

墙外三声啼鸟,窗前一架花残。垂柳丝丝空自袅,何曾系得郎船。

绿绮朱弦凄楚,不堪重听哀弹。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《河满子 离情》拼音标注

hé mǎn zǐ lí qíng
láng shì jīn tái jìu kè,
wù rén jǐn sè huá nián。
bì shàng xiāng hén pín yuàn bié,
lèi zhū dī tòu hóng mián。
chóu bǎ qīng tóng pín zhào,
cóng jīn yòu wǔ gū luán。
qiáng wài sān shēng tí niǎo,
chuāng qián yī jià huā cán。
chúi lǐu sī sī kōng zì niǎo,
hé céng xì dé láng chuán。
lv̀ qǐ zhū xián qī chǔ,
bù kān zhòng tīng āi dàn。