阮郎归 寒村漫兴
(清代)曹尔堪
涧流传响聚沙红,海云城角浓。征途肃肃绕寒风。
霜花催晓鸿。
枌树底,荻花东。远村诗画中。虎头老手辋川翁,知他同不同。

曹尔堪
曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。
《阮郎归 寒村漫兴》拼音标注
ruǎn láng gūi hán cūn màn xīng
jiàn líu chuán xiǎng jù shā hóng,
hǎi yún chéng jiǎo nóng。
zhēng tú sù sù rào hán fēng。
shuāng huā cūi xiǎo hóng。
fén shù dǐ,
dí huā dōng。
yuǎn cūn shī huà zhōng。
hǔ tóu lǎo shǒu wǎng chuān wēng,
zhī tā tóng bù tóng。