秋海棠次渔洋山人秋柳韵四首

(清代)曹家达

延伫玉阶空断魂,萧萧寒草锁重门。风惊弱质含娇态,雨湿芳心化泪痕。

红豆难传榆荚塞,朱丝愁繫苧萝村。乱蛩絮语宵来急,憔悴王孙与细论。

曹家达

曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。

《秋海棠次渔洋山人秋柳韵四首》拼音标注

qīu hǎi táng cì yú yáng shān rén qīu lǐu yùn sì shǒu
yán zhù yù jiē kōng duàn hún,
xiāo xiāo hán cǎo suǒ zhòng mén。
fēng liáng ruò zhí hán jiāo tài,
yǔ shī fāng xīn huà lèi hén。
hóng dòu nán chuán yú jiá sāi,
zhū sī chóu xì zhù luó cūn。
luàn qióng xù yǔ xiāo lái jí,
qiáo cùi wáng sūn yǔ xì lùn。