踏青词
(清代)曹家达
东风和冷春衣单,江岸行人初采兰。大堤女儿发新咏,一声花底红阑干。
江潭日夜摇空绿,九天珠唾生清寒。红颜窈窕年十五,前夜明光照媚妩。

曹家达
曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。
《踏青词》拼音标注
tà qīng cí
dōng fēng hé lěng chūn yī dān,
jiāng àn xíng rén chū cǎi lán。
dà dī nv̌ ér fā xīn yǒng,
yī shēng huā dǐ hóng lán gān。
jiāng tán rì yè yáo kōng lv̀,
jǐu tiān zhū tuò shēng qīng hán。
hóng yán yǎo tiǎo nián shí wǔ,
qián yè míng guāng zhào mèi wǔ。