怡园主人消寒会予自上海归赋此

(清代)曹家达

岁晚意不适,驱车归家园。穷巷多白草,寒门无高轩。

道逢心所欢,得意相忘言。邀我旧游地,劝我彭泽尊。

顾念早春节,气候殊凉温。三淩杀野荠,霜落寒蓬根。

耿耿怀旧情,况复时既昏。芳草随年尽,何处求王孙。

曹家达

曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。

《怡园主人消寒会予自上海归赋此》拼音标注

yí yuán zhǔ rén xiāo hán hùi yú zì shàng hǎi gūi fù cǐ
sùi wǎn yì bù shì,
qū chē gūi jiā yuán。
qióng xiàng duō bái cǎo,
hán mén wú gāo xuān。
dào féng xīn suǒ huān,
dé yì xiāng wàng yán。
yāo wǒ jìu yóu dì,
quàn wǒ péng zé zūn。
gù niàn zǎo chūn jié,
qì hòu shū liáng wēn。
sān líng shā yě qí,
shuāng luò hán péng gēn。
gěng gěng huái jìu qíng,
kuàng fù shí jì hūn。
fāng cǎo súi nián jǐn,
hé chù qíu wáng sūn。