为鲤南四弟画梅

(清代)曹家达

和靖湖边宅,蜀王江上园。崖荒疑有路,溪薄不知源。

残月碧堕水,长烟素匝原。夕阴带山郭,霜气薄关门。

萼绿凝宵露,嫣红逗晓暾。买春冰雪窟,洗艳苧萝村。

滴尽江妃泪,难招湘女魂。双鱼随驿使,啼鸟送王孙。

冻雨催诗思,微霞晕酒痕。幽芳藉危石,清韵数芳樽。

宫样初妆额,薰笼罢艺黁。百花魁旧占,三弄曲新翻。

北道未堪寄,南枝当负暄。粉惭何晏傅,香毕令公温。

旅思閒攀树,孤情傲结根。低迷迎白晓,消息漏黄昏。

独木卧深涧,横枝欹缭垣。美人倦歌舞,野客耻笼樊。

一阕江城引,思君未敢言。

曹家达

曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。

《为鲤南四弟画梅》拼音标注

wèi lǐ nán sì dì huà méi
hé jìng hú biān zhái,
shǔ wáng jiāng shàng yuán。
yá huāng yí yǒu lù,
xī bó bù zhī yuán。
cán yuè bì duò shǔi,
cháng yān sù zā yuán。
xī yīn dài shān guō,
shuāng qì bó guān mén。
è lv̀ níng xiāo lù,
yān hóng dòu xiǎo tūn。
mǎi chūn bīng xuě kū,
xǐ yàn zhù luó cūn。
dī jǐn jiāng fēi lèi,
nán zhāo xiāng nv̌ hún。
shuāng yú súi yì shǐ,
tí niǎo sòng wáng sūn。
dòng yǔ cūi shī sī,
wēi xiá yūn jǐu hén。
yōu fāng jiè wēi shí,
qīng yùn shù fāng zūn。
gōng yáng chū zhuāng é,
xūn lóng bà yì nēn。
bǎi huā kúi jìu zhān,
sān nòng qū xīn fān。
běi dào wèi kān jì,
nán zhī dāng fù xuān。
fěn cán hé yàn fù,
xiāng bì lìng gōng wēn。
lv̌ sī xián pān shù,
gū qíng ào jié gēn。
dī mí yíng bái xiǎo,
xiāo xī lòu huáng hūn。
dú mù wò shēn jiàn,
héng zhī yī liáo yuán。
měi rén juàn gē wǔ,
yě kè chǐ lóng fán。
yī què jiāng chéng yǐn,
sī jūn wèi gǎn yán。