和上海曹桐庐二十初度感怀 其四

(清代)曹家达

洪乔付托误相思,咫尺天涯两不知。灯灺每增人去感,酒阑才觉曲终悲。

桃花门旧春相映,香梦衾寒苦卖痴。拼得工夫种红豆,可容常驻好丰姿。

曹家达

曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。

《和上海曹桐庐二十初度感怀 其四》拼音标注

hé shàng hǎi cáo tóng lú èr shí chū dù gǎn huái qí sì
hóng qiáo fù tuō wù xiāng sī,
zhǐ chǐ tiān yá liǎng bù zhī。
dēng xiè měi zēng rén qù gǎn,
jǐu lán cái jué qū zhōng bēi。
táo huā mén jìu chūn xiāng yìng,
xiāng mèng qīn hán kǔ mài chī。
pīn dé gōng fū zhǒng hóng dòu,
kě róng cháng zhù hǎo fēng zī。