出古北口
(清代)曹锡宝
霜净宿莽平,风高边马壮。我行出严关,心目恣駴浪。
岩岭争超突,泉瀑互奔放。仄径容数骑,万雉森巨防。
巍然众峰顶,镵削出天匠。是时夜将半,落月排叠障。
屈曲穷攀跻,直上凌空旷。出险复入险,顷刻倏万状。
回首眺神京,烟树郁相望。归途更登陟,壮观答微尚。

曹锡宝
曹锡宝(1719-1792),字鸿书,一字剑亭,江南上海人。乾隆初,以举人考授内阁中书, 充军机处章京。资深当擢侍读,锡宝辞。二十二年,成进士,改庶吉士。三十一年,散馆,改刑部主事。再迁郎中。授山东粮道。上巡山东,召见,命来京以部属用。以大学士阿桂奏,令入四库全书馆自效。书成,以国子监司业升用。五十七年,卒。
《出古北口》拼音标注
chū gǔ běi kǒu
shuāng jìng sù mǎng píng,
fēng gāo biān mǎ zhuàng。
wǒ xíng chū yán guān,
xīn mù zì xiè làng。
yán líng zhēng chāo tū,
quán pù hù bēn fàng。
zè jìng róng shù qí,
wàn zhì sēn jù fáng。
wēi rán zhòng fēng dǐng,
chán xuē chū tiān jiàng。
shì shí yè jiāng bàn,
luò yuè pái dié zhàng。
qū qū qióng pān jī,
zhí shàng líng kōng kuàng。
chū xiǎn fù rù xiǎn,
qǐng kè shū wàn zhuàng。
húi shǒu tiào shén jīng,
yān shù yù xiāng wàng。
gūi tú gèng dēng zhì,
zhuàng guān dá wēi shàng。