贺新凉 寄邓孝威

(清代)曹贞吉

才子生南国。坐江楼、拥书十万,百城难敌。高密元侯门第在,伯道清风奕奕。

看威凤、矕龙气色。屈指骚坛谁执耳,羡葵丘玉帛长干侧。

千古事,名山得。

惭余潦威东溟客。望龙门、清尘浊水,蓬踪疏隔。八月西风吹雁羽,漫学秋虫唧唧。

携布鼓、雷门偷击。汪李比来情更好,似桃花流水深千尺。

空梦到,邗沟碧。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《贺新凉 寄邓孝威》拼音标注

hè xīn liáng jì dèng xiào wēi
cái zǐ shēng nán guó。
zuò jiāng lóu 、 yǒng shū shí wàn,
bǎi chéng nán dí。
gāo mì yuán hóu mén dì zài,
bó dào qīng fēng yì yì。
kàn wēi fèng 、 mǎn lóng qì sè。
qū zhǐ sāo tán shúi zhí ěr,
xiàn kúi qīu yù bó cháng gān cè。
qiān gǔ shì,
míng shān dé。
cán yú lǎo wēi dōng míng kè。
wàng lóng mén 、 qīng chén zhuó shǔi,
péng zōng shū gé。
bā yuè xī fēng chūi yàn yǔ,
màn xué qīu chóng jī jī。
xié bù gǔ 、 léi mén tōu jí。
wāng lǐ bǐ lái qíng gèng hǎo,
sì táo huā líu shǔi shēn qiān chǐ。
kōng mèng dào,
hán gōu bì。