霜叶飞 村居

(清代)曹贞吉

数间茅屋。荒原悄、纡回樵径幽独。半竿斜照乱鸦啼,早陇头归牧。

点几树、丹枫似簇。空林堕叶声声续。喜野老忘机,共领略、清泉白石,闲伴麋鹿。

入画范缓倪迂,柴门双掩,静对千尺飞瀑。绳床高卧听秋风,问何荣何辱。

漫料理牛衣◆◆。凝寒未到深溪谷。倩浊醪、消长夜,醉里生涯,悠然良足。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《霜叶飞 村居》拼音标注

shuāng yè fēi cūn jū
shù jiān máo wū。
huāng yuán qiǎo 、 yū húi qiáo jìng yōu dú。
bàn gān xié zhào luàn yā tí,
zǎo lǒng tóu gūi mù。
diǎn jī shù 、 dān fēng sì cù。
kōng lín duò yè shēng shēng xù。
xǐ yě lǎo wàng jī,
gòng lǐng lvè 、 qīng quán bái shí,
xián bàn mí lù。
rù huà fàn huǎn ní yū,
chái mén shuāng yǎn,
jìng dùi qiān chǐ fēi pù。
shéng chuáng gāo wò tīng qīu fēng,
wèn hé róng hé rǔ。
màn liào lǐ níu yī ◆ ◆。
níng hán wèi dào shēn xī gǔ。
qiàn zhuó láo 、 xiāo cháng yè,
zùi lǐ shēng yá,
yōu rán liáng zú。