惜余春慢 雨雹

(清代)曹贞吉

窈窕纹纱,参差曲槛,无计消他长夏。金钲匿影,石燕穿云,缥缈灵旗来也。

隐隐轻雷度时,不惜真珠,抛残盈把。似湘妃游泳,玉徽零乱,冰弦弹罢。

又疑是、破阵钱塘,青天飞去,雪霰一时交下。介山昨夜,风雨黄昏,霹雳车凭谁借。

怊怅方塘,碧筒出水初圆,怎禁狼藉。助新凉、午梦绳床,彷佛声飘鸳瓦。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《惜余春慢 雨雹》拼音标注

xī yú chūn màn yǔ báo
yǎo tiǎo wén shā,
cān chà qū jiàn,
wú jì xiāo tā cháng xià。
jīn zhēng nì yǐng,
shí yàn chuān yún,
piǎo miǎo líng qí lái yě。
yǐn yǐn qīng léi dù shí,
bù xī zhēn zhū,
pāo cán yíng bǎ。
sì xiāng fēi yóu yǒng,
yù hūi líng luàn,
bīng xián dàn bà。
yòu yí shì 、 pò zhèn qián táng,
qīng tiān fēi qù,
xuě xiàn yī shí jiāo xià。
jiè shān zuó yè,
fēng yǔ huáng hūn,
pī lì chē píng shúi jiè。
chāo chàng fāng táng,
bì tǒng chū shǔi chū yuán,
zěn jìn láng jiè。
zhù xīn liáng 、 wǔ mèng shéng chuáng,
páng fó shēng piāo yuān wǎ。