沁园春 泛舟明湖 访仲愚留饮即事 有李道思、刘伯叙继至

(清代)曹贞吉

所谓伊人,一水盈盈,欲往从焉。见雁影萧条,烟波上下,渔歌欸乃,笭箵便娟。

雨笠烟蓑,瘿瓢竹杖,衰柳残荷望渺然。橹声断、恰门横短港,巷面青山。

一觞一咏笠连。殊不似、扁舟雪夜还。况高议云生,尊同北海,胜笠狎集,客比西园。

鸿爪遭逢,萍踪聚散,绝胜他人交十年。拼沉醉、问中秋好月,可照湖干。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《沁园春 泛舟明湖,访仲愚留饮即事,有李道思、刘伯叙继至》拼音标注

qìn yuán chūn fàn zhōu míng hú,fǎng zhòng yú líu yǐn jí shì,yǒu lǐ dào sī 、 líu bó xù jì zhì
suǒ wèi yī rén,
yī shǔi yíng yíng,
yù wǎng cóng yān。
jiàn yàn yǐng xiāo tiáo,
yān bō shàng xià,
yú gē ǎi nǎi,
líng shěng biàn juān。
yǔ lì yān suō,
yǐng piáo zhú zhàng,
shuāi lǐu cán hé wàng miǎo rán。
lǔ shēng duàn 、 qià mén héng duǎn gǎng,
xiàng miàn qīng shān。
yī shāng yī yǒng lì lián。
shū bù sì 、 biǎn zhōu xuě yè huán。
kuàng gāo yì yún shēng,
zūn tóng běi hǎi,
shèng lì xiá jí,
kè bǐ xī yuán。
hóng zhuǎ zāo féng,
píng zōng jù sàn,
jué shèng tā rén jiāo shí nián。
pīn chén zùi 、 wèn zhōng qīu hǎo yuè,
kě zhào hú gān。