沁园春 再赠李君聊广其意
(清代)曹贞吉
日月跳丸,虎头健儿,鸡皮老翁。笑求仙问药,都无凭据,灵椿朝菌,一样成空。
羊角扶摇,枋榆栖止,总在茫茫噫气中。何处问、有南柯太守,马鬣高封。
达人游戏神通。便塳象、祁连蚁垤同。甚珠襦玉匣,牛羊废垄,金凫银雁,禾黍秋风。
天地蘧庐,乾坤窀穸,千载王孙道未穷。今古恨,是白杨衰草,掩尽英雄。

曹贞吉
曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。
《沁园春 再赠李君聊广其意》拼音标注
qìn yuán chūn zài zèng lǐ jūn liáo guǎng qí yì
rì yuè tiào wán,
hǔ tóu jiàn ér,
jī pí lǎo wēng。
xiào qíu xiān wèn yào,
dū wú píng jù,
líng chūn zhāo jūn,
yī yáng chéng kōng。
yáng jiǎo fú yáo,
fāng yú qī zhǐ,
zǒng zài máng máng yī qì zhōng。
hé chù wèn 、 yǒu nán kē tài shǒu,
mǎ liè gāo fēng。
dá rén yóu xì shén tōng。
biàn péng xiàng 、 qí lián yǐ dié tóng。
shén zhū rú yù xiá,
níu yáng fèi lǒng,
jīn fú yín yàn,
hé shǔ qīu fēng。
tiān dì qú lú,
gān kūn zhūn xì,
qiān zài wáng sūn dào wèi qióng。
jīn gǔ hèn,
shì bái yáng shuāi cǎo,
yǎn jǐn yīng xióng。