多丽 送叶慕庐南归

(清代)曹贞吉

恰新秋,一夜凉飙声急。指湘皋、晚烟淡处,章华台下荒宅。

挂蒲帆、白苹乡里,鲙鲈鱼、破玉盈尺。赤壁江声,乌林战地,楚南形胜,依稀记得。

击铜斗,歌成慷慨,棹碎空明碧。东篱畔、黄花满径,应待归客。

忆燕市匆匆文酒,西山乱入游屐。动公卿、五云词赋,才子人称掞天笔。

姑射仙姿,苎萝姝丽,如君流落也堪惜。悲团扇、班姬未老,永巷青苔隔。

桑干路、驴背书囊,席帽欹侧。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《多丽 送叶慕庐南归》拼音标注

duō lì sòng yè mù lú nán gūi
qià xīn qīu,
yī yè liáng biāo shēng jí。
zhǐ xiāng gāo 、 wǎn yān dàn chù,
zhāng huá tái xià huāng zhái。
guà pú fān 、 bái píng xiāng lǐ,
kuài lú yú 、 pò yù yíng chǐ。
chì bì jiāng shēng,
wū lín zhàn dì,
chǔ nán xíng shèng,
yī xī jì dé。
jí tóng dǒu,
gē chéng kāng kǎi,
zhuō sùi kōng míng bì。
dōng lí pàn 、 huáng huā mǎn jìng,
yìng dài gūi kè。
yì yàn shì cōng cōng wén jǐu,
xī shān luàn rù yóu jī。
dòng gōng qīng 、 wǔ yún cí fù,
cái zǐ rén chēng shàn tiān bǐ。
gū shè xiān zī,
méng luó shū lì,
rú jūn líu luò yě kān xī。
bēi tuán shàn 、 bān jī wèi lǎo,
yǒng xiàng qīng tái gé。
sāng gān lù 、 lv́ bèi shū náng,
xí mào yī cè。