木兰花慢 题文孝祠壁

(清代)曹贞吉

拜昭明遗庙,台下水、自沦漪。想文选楼中,铜龙昼暖,玉简宵披。

摛词。六朝金粉,遍千秋、作者沐恩晖。兆始乘鸡牵犬,祸成白马青丝。

灵旗。杂佩葳蕤,鼓坎坎、舞僛僛。叹故国山川,乡人伏腊,舍此安归。

追维。湘东太忍,使江夏文武尽灰飞。但奉九郎神在,重游几度沾衣。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《木兰花慢 题文孝祠壁》拼音标注

mù lán huā màn tí wén xiào cí bì
bài zhāo míng yí miào,
tái xià shǔi 、 zì lún yī。
xiǎng wén xuǎn lóu zhōng,
tóng lóng zhòu nuǎn,
yù jiǎn xiāo pī。
chī cí。
lìu zhāo jīn fěn,
biàn qiān qīu 、 zuò zhě mù ēn hūi。
zhào shǐ chéng jī qiān quǎn,
huò chéng bái mǎ qīng sī。
líng qí。
zá pèi wēi rúi,
gǔ kǎn kǎn 、 wǔ qī qī。
tàn gù guó shān chuān,
xiāng rén fú là,
shè cǐ ān gūi。
zhūi wéi。
xiāng dōng tài rěn,
shǐ jiāng xià wén wǔ jǐn hūi fēi。
dàn fèng jǐu láng shén zài,
zhòng yóu jī dù zhān yī。