解语花 咏水仙同家弟作

(清代)曹贞吉

镂冰作面,剪雪为衣,溪畔盈盈女。幽怀谁许。相逢处、翠袖低垂不语。

淡黄眉妩。听子夜、歌残白纻。更难兼、并蒂连枝,姊妹还同侣。

因念云迷洛浦。自陈王去后,离别酸楚。明珠翠羽。

相迟误、脉脉此情尘土。花魂无主。抵多少、小窗微雨。

愿年年、月白风清,仗东君留取。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《解语花 咏水仙同家弟作》拼音标注

jiě yǔ huā yǒng shǔi xiān tóng jiā dì zuò
lòu bīng zuò miàn,
jiǎn xuě wèi yī,
xī pàn yíng yíng nv̌。
yōu huái shúi xǔ。
xiāng féng chù 、 cùi xìu dī chúi bù yǔ。
dàn huáng méi wǔ。
tīng zǐ yè 、 gē cán bái zhù。
gèng nán jiān 、 bìng dì lián zhī,
zǐ mèi huán tóng lv̌。
yīn niàn yún mí luò pǔ。
zì chén wáng qù hòu,
lí bié suān chǔ。
míng zhū cùi yǔ。
xiāng chí wù 、 mài mài cǐ qíng chén tǔ。
huā hún wú zhǔ。
dǐ duō shǎo 、 xiǎo chuāng wēi yǔ。
yuàn nián nián 、 yuè bái fēng qīng,
zhàng dōng jūn líu qǔ。