摸鱼子 题锡鬯蕃锦集

(清代)曹贞吉

袅茶烟、吟成乐府,旗亭画壁无数。龙梭一掷光凌乱,碎剪碧霞千缕。

红豆谱。彷佛似、方圭圆璧冰花铸。高岑李杜。入主客图中,新声古调,总属丽情句。

前身是,白石仙人非误。精灵虎仆输汝。长安箫鼓千门热,闭户着书良苦。

寒欲去。又早是、春灯金薤琳琅处。天衣重补。羡妙手针神,丝丝无缝,莫被夜来妒。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《摸鱼子 题锡鬯蕃锦集》拼音标注

mō yú zǐ tí xí chàng fán jǐn jí
niǎo chá yān 、 yín chéng lè fǔ,
qí tíng huà bì wú shù。
lóng suō yī zhí guāng líng luàn,
sùi jiǎn bì xiá qiān lv̌。
hóng dòu pǔ。
páng fó sì 、 fāng gūi yuán bì bīng huā zhù。
gāo cén lǐ dù。
rù zhǔ kè tú zhōng,
xīn shēng gǔ diào,
zǒng shǔ lì qíng jù。
qián shēn shì,
bái shí xiān rén fēi wù。
jīng líng hǔ pū shū rǔ。
cháng ān xiāo gǔ qiān mén rè,
bì hù zháo shū liáng kǔ。
hán yù qù。
yòu zǎo shì 、 chūn dēng jīn xiè lín láng chù。
tiān yī zhòng bǔ。
xiàn miào shǒu zhēn shén,
sī sī wú féng,
mò bèi yè lái dù。