笛家 九日长安遣兴和其年

(清代)曹贞吉

黄菊浮觞,紫萸盈把,露凉风细,匆匆早是秋将暮。

天街如蚁,燕尾鬟松,卓金车响,纷纷儿女。剪彩旗幡,花糕担子,知送谁家去。

叶争飞,雁初系,只少满城风雨。

情绪。不堪摇落,龙山戏马,何处追游,破帽单衫,一襟尘土。

试问、故国荒凉宅榭,草长欲齐阶否。深巷人归,华堂客醉,作阵鸣腰鼓。

聊送目,夕阳边,惟见碧云千缕。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《笛家 九日长安遣兴和其年》拼音标注

dí jiā jǐu rì cháng ān qiǎn xīng hé qí nián
huáng jú fú shāng,
zǐ yú yíng bǎ,
lù liáng fēng xì,
cōng cōng zǎo shì qīu jiāng mù。
tiān jiē rú yǐ,
yàn wěi huán sōng,
zhuō jīn chē xiǎng,
fēn fēn ér nv̌。
jiǎn cǎi qí fān,
huā gāo dàn zǐ,
zhī sòng shúi jiā qù。
yè zhēng fēi,
yàn chū xì,
zhǐ shǎo mǎn chéng fēng yǔ。
qíng xù。
bù kān yáo luò,
lóng shān xì mǎ,
hé chù zhūi yóu,
pò mào dān shān,
yī jīn chén tǔ。
shì wèn 、 gù guó huāng liáng zhái xiè,
cǎo cháng yù qí jiē fǒu。
shēn xiàng rén gūi,
huá táng kè zùi,
zuò zhèn míng yāo gǔ。
liáo sòng mù,
xī yáng biān,
wéi jiàn bì yún qiān lv̌。