解语花 咏美人花间影和凤于

(清代)曹贞吉

伯劳偷唤,才理晨妆,小立东风径。绿阴深靓。苔痕湿、罗袜一钩清冷。

迟回不定。喜蝶粉、花光相映。生憎他、倒晕明霞,漏泄惊鸿影。

百裥绣裙厮称。似天风吹堕,露桃仙井。冶游暗省。

销凝处、怕惹离魂难静。流辉耿耿。任扑簌、乱红飞暝。

带满身、香气归来,向枕边犹剩。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《解语花 咏美人花间影和凤于》拼音标注

jiě yǔ huā yǒng měi rén huā jiān yǐng hé fèng yú
bó láo tōu huàn,
cái lǐ chén zhuāng,
xiǎo lì dōng fēng jìng。
lv̀ yīn shēn jìng。
tái hén shī 、 luō wà yī gōu qīng lěng。
chí húi bù dìng。
xǐ dié fěn 、 huā guāng xiāng yìng。
shēng zēng tā 、 dǎo yūn míng xiá,
lòu xiè liáng hóng yǐng。
bǎi jiǎn xìu qún sī chēng。
sì tiān fēng chūi duò,
lù táo xiān jǐng。
yě yóu àn shěng。
xiāo níng chù 、 pà rě lí hún nán jìng。
líu hūi gěng gěng。
rèn pū sù 、 luàn hóng fēi míng。
dài mǎn shēn 、 xiāng qì gūi lái,
xiàng zhěn biān yóu shèng。