永遇乐 送孙屺瞻学士归省

(清代)曹贞吉

十丈蒲帆,一篙秋水,仙舟天际。绣虎才人,珥貂贵客,归作承欢计。

当年射策,五云日下,胪唱魏公第二。羡璧人、天街衣马,夹道争看如蚁。

紫宸朝罢,讲筵初御,金碗天浆亲赐。东观深严,北门清切,待署黄麻纸。

君恩暂许,湖山佳处,添个宫袍莱子。须珍重、黑头卿相,碧纱名氏。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《永遇乐 送孙屺瞻学士归省》拼音标注

yǒng yù lè sòng sūn qǐ zhān xué shì gūi shěng
shí zhàng pú fān,
yī gāo qīu shǔi,
xiān zhōu tiān jì。
xìu hǔ cái rén,
ěr diāo gùi kè,
gūi zuò chéng huān jì。
dāng nián shè cè,
wǔ yún rì xià,
lú chàng wèi gōng dì èr。
xiàn bì rén 、 tiān jiē yī mǎ,
jiā dào zhēng kàn rú yǐ。
zǐ chén zhāo bà,
jiǎng yán chū yù,
jīn wǎn tiān jiāng qīn sì。
dōng guān shēn yán,
běi mén qīng qiē,
dài shǔ huáng má zhǐ。
jūn ēn zàn xǔ,
hú shān jiā chù,
tiān gè gōng páo lái zǐ。
xū zhēn zhòng 、 hēi tóu qīng xiāng,
bì shā míng shì。