贺新凉 其二 送周雪客南归

(清代)曹贞吉

败叶西风卷。近河桥、六花片片,离觞聊遣。扑面惊沙森似雾,日暮芦沟冰泫。

寒夜冻、马毛如茧。为爱云山归去好,谅云山于子情非浅。

五岳志,向禽展。

文章虽以幽栖显。更须凭、经纶大手,为时卢扁。路近三茅丹鼎在,洞里一声仙犬。

尘土梦、知君其免。淮水东边明月上,问齐梁佳胜何人典。

春草绿,不容剪。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《贺新凉 其二 送周雪客南归》拼音标注

hè xīn liáng qí èr sòng zhōu xuě kè nán gūi
bài yè xī fēng juàn。
jìn hé qiáo 、 lìu huā piàn piàn,
lí shāng liáo qiǎn。
pū miàn liáng shā sēn sì wù,
rì mù lú gōu bīng xuàn。
hán yè dòng 、 mǎ máo rú chóng。
wèi ài yún shān gūi qù hǎo,
liàng yún shān yú zǐ qíng fēi qiǎn。
wǔ yuè zhì,
xiàng qín zhǎn。
wén zhāng sūi yǐ yōu qī xiǎn。
gèng xū píng 、 jīng lún dà shǒu,
wèi shí lú biǎn。
lù jìn sān máo dān dǐng zài,
dòng lǐ yī shēng xiān quǎn。
chén tǔ mèng 、 zhī jūn qí miǎn。
huái shǔi dōng biān míng yuè shàng,
wèn qí liáng jiā shèng hé rén diǎn。
chūn cǎo lv̀,
bù róng jiǎn。