蝶恋花 荔裳席上作 用阮亭韵

(清代)曹贞吉

吹面东风能散缬。雨弄柔丝,过了清明节。脆滑莺儿声不歇。

池塘淡淡霏香雪。

好倩吴侬翻一阕。宫锦氍毹,顾影神清绝。银烛光消银箭彻,一钩斜挂城边月。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《蝶恋花 荔裳席上作,用阮亭韵》拼音标注

dié liàn huā lì cháng xí shàng zuò,yòng ruǎn tíng yùn
chūi miàn dōng fēng néng sàn xié。
yǔ nòng róu sī,
guò le qīng míng jié。
cùi huá yīng ér shēng bù xiē。
chí táng dàn dàn fēi xiāng xuě。
hǎo qiàn wú nóng fān yī què。
gōng jǐn qú shū,
gù yǐng shén qīng jué。
yín zhú guāng xiāo yín jiàn chè,
yī gōu xié guà chéng biān yuè。