江城子 冬日偶兴

(清代)曹贞吉

千门霁色日曈昽。暖融融。似春浓。只少桃花、扇底一襟风。

忽忆平原浅草地,追狡兔,控雕弓。

呼鹰直上最高峰。气如虹。马如龙。遥望一天、毛血洒晴空。

罢猎归来何处去,残雪路,灞陵东。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《江城子 冬日偶兴》拼音标注

jiāng chéng zǐ dōng rì ǒu xīng
qiān mén jì sè rì tóng lóng。
nuǎn róng róng。
sì chūn nóng。
zhǐ shǎo táo huā 、 shàn dǐ yī jīn fēng。
hū yì píng yuán qiǎn cǎo dì,
zhūi jiǎo tù,
kòng diāo gōng。
hū yīng zhí shàng zùi gāo fēng。
qì rú hóng。
mǎ rú lóng。
yáo wàng yī tiān 、 máo xiě sǎ qíng kōng。
bà liè gūi lái hé chù qù,
cán xuě lù,
bà líng dōng。