台城路 咏隗嚣宫瓷杯
(清代)曹贞吉
丸泥不闭函关路,神功煅来杯斝。色映琉璃,声随哀玉,浅碧嫩黄交射。
流霞欲化。想西伯雍容,葡萄倾泻。紫殿基平,何人收拾夜泉下。
千年又成废寺,早霜钟粥鼓,相伴清暇。土啮花斑,鱼吹浪白,过眼兴亡难话。
谁堪并价,有铜雀荒台,尚留残瓦。且尽深卮,任更阑烛灺。

曹贞吉
曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。
《台城路 咏隗嚣宫瓷杯》拼音标注
tái chéng lù yǒng wěi xiāo gōng cí bēi
wán ní bù bì hán guān lù,
shén gōng duàn lái bēi jiǎ。
sè yìng líu lí,
shēng súi āi yù,
qiǎn bì nèn huáng jiāo shè。
líu xiá yù huà。
xiǎng xī bó yōng róng,
pú táo qīng xiè。
zǐ diàn jī píng,
hé rén shōu shí yè quán xià。
qiān nián yòu chéng fèi sì,
zǎo shuāng zhōng zhōu gǔ,
xiāng bàn qīng xiá。
tǔ niè huā bān,
yú chūi làng bái,
guò yǎn xīng wáng nán huà。
shúi kān bìng jià,
yǒu tóng què huāng tái,
shàng líu cán wǎ。
qiě jǐn shēn zhī,
rèn gèng lán zhú xiè。