双双燕 见燕子营巢有感

(清代)曹贞吉

旧年社日,向聚燕台边,送君归去。杏花开罢,迟日园林春暮。

又栩栩梁间住。听一片、呢喃相诉。不嫌僦舍荒凉,来伴京尘凄楚。

柳絮。池塘何处。看玉剪交飞,乱冲花雨。主人谢客,辛苦旧巢将护。

莫待新雏成羽。更去傍、红楼朱户。且自掠水衔泥,睡足一庭香雾。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《双双燕 见燕子营巢有感》拼音标注

shuāng shuāng yàn jiàn yàn zǐ yíng cháo yǒu gǎn
jìu nián shè rì,
xiàng jù yàn tái biān,
sòng jūn gūi qù。
xìng huā kāi bà,
chí rì yuán lín chūn mù。
yòu xǔ xǔ liáng jiān zhù。
tīng yī piàn 、 ní nán xiāng sù。
bù xián jìu shè huāng liáng,
lái bàn jīng chén qī chǔ。
lǐu xù。
chí táng hé chù。
kàn yù jiǎn jiāo fēi,
luàn chōng huā yǔ。
zhǔ rén xiè kè,
xīn kǔ jìu cháo jiāng hù。
mò dài xīn chú chéng yǔ。
gèng qù bàng 、 hóng lóu zhū hù。
qiě zì lvè shǔi xián ní,
shùi zú yī tíng xiāng wù。