十一月初五日初度
(元代)岑安卿
去年坛津作初度,适与书云节相遇。清晨宾从贺新阳,日午杯盘亦微具。
海亭宦客归来迟,薄莫北窗同笑语。共誇长至偶生辰,似谶若人增寿数。
今年在家又初度,破屋欺风海涛怒。虽有绛蜡剪春红,亦有篆烟腾碧缕。
妻孥满目意自真,少长相趋礼如故。东皋先生予故人,寒窗教子甘清贫。
得钱沽酒还自醉,书声夜夜惊比邻。东平先生李元善,酒后歌诗快清健。
可怜年少亦羞寒,褐帽蒙头仅留面。欲要二妙话绸缪,羞杀冰庖酒殽鲜。
我虽有田未忍卖,弟责儿嗔了无怨。只惭天子不我知,沟壑老填为可叹。
寄诗慎勿笑痴狂,倚楼且看南飞雁。

岑安卿
岑安卿(1286~1355)元代诗人。字静能,所居近栲栳峰,故自号栲栳山人,余姚上林乡(今浙江慈溪市桥头镇与匡堰镇一带)人。志行高洁,穷阨以终,尝作《三哀诗》,吊宋遗民之在里中者,寄托深远,脍炙人口。著有《栲栳山人集》三卷,《四库总目》评其诗戛戛孤往,如其为人。
《十一月初五日初度》拼音标注
shí yī yuè chū wǔ rì chū dù
qù nián tán jīn zuò chū dù,
shì yǔ shū yún jié xiāng yù。
qīng chén bīn cóng hè xīn yáng,
rì wǔ bēi pán yì wēi jù。
hǎi tíng huàn kè gūi lái chí,
bó mò běi chuāng tóng xiào yǔ。
gòng kuā cháng zhì ǒu shēng chén,
sì chèn ruò rén zēng shòu shù。
jīn nián zài jiā yòu chū dù,
pò wū qī fēng hǎi tāo nù。
sūi yǒu jiàng là jiǎn chūn hóng,
yì yǒu zhuàn yān téng bì lv̌。
qī nú mǎn mù yì zì zhēn,
shǎo cháng xiāng qū lǐ rú gù。
dōng gāo xiān shēng yú gù rén,
hán chuāng jiào zǐ gān qīng pín。
dé qián gū jǐu huán zì zùi,
shū shēng yè yè liáng bǐ lín。
dōng píng xiān shēng lǐ yuán shàn,
jǐu hòu gē shī kuài qīng jiàn。
kě lián nián shǎo yì xīu hán,
hé mào méng tóu jǐn líu miàn。
yù yào èr miào huà chóu móu,
xīu shā bīng páo jǐu yáo xiān。
wǒ sūi yǒu tián wèi rěn mài,
dì zé ér tián le wú yuàn。
zhǐ cán tiān zǐ bù wǒ zhī,
gōu hè lǎo tián wèi kě tàn。
jì shī shèn wù xiào chī kuáng,
yǐ lóu qiě kàn nán fēi yàn。