寄谢曹峨王子隆

(元代)岑安卿

海风撼屋屋欲摧,洪涛喷雪高崔嵬。此人战慑心死灰,客子远来犹自哀。

故人见我颜为开,暖汤濯足酒满杯。黄柑丹荔错落堆,饭抄云子光皑皑。

江上人谁知老朽,薄云高谊今还有。明朝风静渡江去,兰芬上下重回首。

岑安卿

岑安卿(1286~1355)元代诗人。字静能,所居近栲栳峰,故自号栲栳山人,余姚上林乡(今浙江慈溪市桥头镇与匡堰镇一带)人。志行高洁,穷阨以终,尝作《三哀诗》,吊宋遗民之在里中者,寄托深远,脍炙人口。著有《栲栳山人集》三卷,《四库总目》评其诗戛戛孤往,如其为人。

《寄谢曹峨王子隆》拼音标注

jì xiè cáo é wáng zǐ lóng
hǎi fēng hàn wū wū yù cūi,
hóng tāo pēn xuě gāo cūi wéi。
cǐ rén zhàn shè xīn sǐ hūi,
kè zǐ yuǎn lái yóu zì āi。
gù rén jiàn wǒ yán wèi kāi,
nuǎn tāng zhuó zú jǐu mǎn bēi。
huáng gān dān lì cuò luò dūi,
fàn chāo yún zǐ guāng ái ái。
jiāng shàng rén shúi zhī lǎo xǐu,
bó yún gāo yí jīn huán yǒu。
míng zhāo fēng jìng dù jiāng qù,
lán fēn shàng xià zhòng húi shǒu。