送郑学可赴平江学道书院长

(元代)岑安卿

姑苏古伯国,繁华有遗踪。栉比十万家,楼台出鸿濛。

歌舞彻清夜,锦绣围春风。苟无礼义化,流荡将何从。

子游千载士,文学洙泗宗。邦人致仰慕,筑室阛阓中。

牺牲与笾豆,祀事洁且丰。育材阐王化,道义相磨砻。

有如砥柱石,屹然障河洪。吾邦旧文献,近亦多章逢。

扬子昔长此,讲贯懋厥功。吾子亦云往,辞色温其恭。

薰风揭绛帐,皋比座蒙茸。愿精学道旨,再使民俗忠。

我当踵季札,观风一来同。

岑安卿

岑安卿(1286~1355)元代诗人。字静能,所居近栲栳峰,故自号栲栳山人,余姚上林乡(今浙江慈溪市桥头镇与匡堰镇一带)人。志行高洁,穷阨以终,尝作《三哀诗》,吊宋遗民之在里中者,寄托深远,脍炙人口。著有《栲栳山人集》三卷,《四库总目》评其诗戛戛孤往,如其为人。

《送郑学可赴平江学道书院长》拼音标注

sòng zhèng xué kě fù píng jiāng xué dào shū yuàn cháng
gū sū gǔ bó guó,
fán huá yǒu yí zōng。
jié bǐ shí wàn jiā,
lóu tái chū hóng méng。
gē wǔ chè qīng yè,
jǐn xìu wéi chūn fēng。
gǒu wú lǐ yì huà,
líu dàng jiāng hé cóng。
zǐ yóu qiān zài shì,
wén xué zhū sì zōng。
bāng rén zhì yǎng mù,
zhú shì huán hùi zhōng。
xī shēng yǔ biān dòu,
sì shì jié qiě fēng。
yù cái chǎn wáng huà,
dào yì xiāng mó lóng。
yǒu rú dǐ zhù shí,
yì rán zhàng hé hóng。
wú bāng jìu wén xiàn,
jìn yì duō zhāng féng。
yáng zǐ xī cháng cǐ,
jiǎng guàn mào jué gōng。
wú zǐ yì yún wǎng,
cí sè wēn qí gōng。
xūn fēng jiē jiàng zhàng,
gāo bǐ zuò méng róng。
yuàn jīng xué dào zhǐ,
zài shǐ mín sú zhōng。
wǒ dāng zhǒng jì zhá,
guān fēng yī lái tóng。