次兹息庵冬日海棠韵

(元代)岑安卿

盈盈宫锦仙,厌彼繁华场。当春不自献,婉娩怀无方。

托根旃檀林,金仙借恩光。群阴正凝冱,特与回春阳。

拒霜宜愧死,江梅亦羞香。翻令桃李颜,应有趋时伤。

定惠一笑姿,未免随春芳。始信鹤林仙,解逞非时妆。

岑安卿

岑安卿(1286~1355)元代诗人。字静能,所居近栲栳峰,故自号栲栳山人,余姚上林乡(今浙江慈溪市桥头镇与匡堰镇一带)人。志行高洁,穷阨以终,尝作《三哀诗》,吊宋遗民之在里中者,寄托深远,脍炙人口。著有《栲栳山人集》三卷,《四库总目》评其诗戛戛孤往,如其为人。

《次兹息庵冬日海棠韵》拼音标注

cì zī xī ān dōng rì hǎi táng yùn
yíng yíng gōng jǐn xiān,
yàn bǐ fán huá cháng。
dāng chūn bù zì xiàn,
wǎn miǎn huái wú fāng。
tuō gēn zhān tán lín,
jīn xiān jiè ēn guāng。
qún yīn zhèng níng hù,
tè yǔ húi chūn yáng。
jù shuāng yí kùi sǐ,
jiāng méi yì xīu xiāng。
fān lìng táo lǐ yán,
yìng yǒu qū shí shāng。
dìng hùi yī xiào zī,
wèi miǎn súi chūn fāng。
shǐ xìn hè lín xiān,
jiě chěng fēi shí zhuāng。