阻戎泸间群盗
(唐代)岑参
饿虎衔髑髅,饥乌啄心肝。腥裛滩草死,血流江水殷。
夜雨风萧萧,鬼哭连楚山。三江行人绝,万里无征船。
唯有白鸟飞,空见秋月圆。罢官自南蜀,假道来兹川。
瞻望阳台云,惆怅不敢前。帝乡北近日,泸口南连蛮。
何当遇长房,缩地到京关。愿得随琴高,骑鱼向云烟。
明主每忧人,节使恒在边。兵革方御寇,尔恶胡不悛。
吾窃悲尔徒,此生安得全。

岑参
岑参(约715-770年),唐代边塞诗人,南阳人,太宗时功臣岑文本重孙,后徙居江陵。岑参早岁孤贫,从兄就读,遍览史籍。唐玄宗天宝三载(744年)进士,初为率府兵曹参军。后两次从军边塞,先在安西节度使高仙芝幕府掌书记;天宝末年,封常清为安西北庭节度使时,为其幕府判官。代宗时,曾官嘉州刺史(今四川乐山),世称“岑嘉州”。大历五年(770年)卒于成都。
《阻戎泸间群盗》拼音标注
zǔ róng lú jiān qún dào
nán zhōu lín mǎng shēn,
wáng mìng jù qí jiān。
shā rén wú hūn xiǎo,
shī jī tián jiāng wān。
è hǔ xián dú lóu,
jī wū zhuó xīn gān。
xīng yì tān cǎo sǐ,
xiě líu jiāng shǔi yīn。
yè yǔ fēng xiāo xiāo,
gǔi kū lián chǔ shān。
sān jiāng xíng rén jué,
wàn lǐ wú zhēng chuán。
wéi yǒu bái niǎo fēi,
kōng jiàn qīu yuè yuán。
bà guān zì nán shǔ,
jiǎ dào lái zī chuān。
zhān wàng yáng tái yún,
chóu chàng bù gǎn qián。
dì xiāng běi jìn rì,
lú kǒu nán lián mán。
hé dāng yù cháng fáng,
suō dì dào jīng guān。
yuàn dé súi qín gāo,
qí yú xiàng yún yān。
míng zhǔ měi yōu rén,
jié shǐ héng zài biān。
bīng gé fāng yù kòu,
ěr è hú bù quān。
wú qiè bēi ěr tú,
cǐ shēng ān dé quán。